>> Về thôi (Phần 1)

(Tiếp theo và hết)
Nhìn vào bảng danh sách các đề tài, Tân hoang mang. Rất ít đề tài hướng vào nghiên cứu khoa học cơ bản. Gặp ông giáo sư trưởng phòng, bày tỏ nỗi băn khoăn của mình, được ông trả lời: “Chú mới về chưa hiểu. Cái gọi là nghiên cứu khoa học ở đây là giải quyết công ăn việc làm cho anh em. Đồng thời cũng là cách giải ngân hợp lý. Quỹ nghiên cứu khoa học mỗi năm hàng trăm triệu, không vẽ việc ra thì cuối năm lại phải hoàn quỹ à. Cho nên, việc nó thế, chú cứ y án mà làm”. Ồ thế có nghĩa là việc của anh chỉ có biết chấp hành thôi, chứ còn thẩm định, tư vấn cái quái gì nữa. Anh cũng đủ khôn để “ngậm miệng ăn tiền”, nên không nói gì. Từ bấy công việc xét duyệt, tư vấn của Tân chỉ còn là chấp hành lệnh trưởng phòng, cho đơn vị nào, cho ai chủ nhiệm đề tài cứ nhất nhất ông quyết. Chiều hôm nay, một mình anh xem xét, thông qua, trình thủ trưởng duyệt đến năm cái đề tài khoa học. Mỗi cái kinh phí cũng đốt vào đấy cỡ sáu bảy chục triệu chứ ít đâu. Việc của anh là kính chuyển. OK. Thôi, kệ nó, để cho nó làm, khi thanh quyết toán, nó còn lại quả cho tí tỉnh, chứ cứ làm căng với chúng nó chỉ có móm… Tân thở dài. Sực nhớ, mang tiếng ở viện, lâu rồi anh cũng chẳng viết được bài báo khoa học nào cho ra hồn. Đèn cao áp sáng trắng. Chỗ này cây cầu vừa mới xây xong. Thường ngày vẫn đi qua, nhưng trông ban tối như có gì mới mẻ, rạng rỡ lắm. Ôi chao, em ơi, cháu ơi, ăn mặc thế kia thì… bố thằng nào chịu được. Áo ngắn bó sát. Lưng, ngực để trần. Quần cạp trễ. Hở hết cả cái quần con đỏ loét bên trong. Một đoạn lưng dài trắng hếu. Chân gò bồng đảo nhấp nhô thế kia. Cứ nói toẹt ra: gọi là áo thì quá nhỏ, mà gọi là… “cái đựng ti” (như cách gọi của bà ngoại ngày Tân còn bé) thì hơi to. Em ơi, áo xống thế thì thà cứ đừng phải mặc gì lại tiện. Nhưng mà nếu thế thì… xe máy đâm nhau chết cả nút. Bây giờ ăn mặc thoải mái thật. Thời của mông vú lên ngôi. Càng hở càng tốt. Sân khấu hở đã đi một nhẽ. Đường phố hở. Công sở hở. Trường học cũng hở nốt. Bảo là cái đám đàn ông mắc tội quấy rối tình dục cũng chỉ tại các em hở quá, khiêu khích quá, trêu ngươi quá. Ở ta vẫn chưa có cái đạo luật nào khép tội này. Nếu mà có thì khối thằng chết. Mình cũng chết. Cứ MTV lắm vào. Phim sex lắm vào. Tiểu thuyết sex lắm vào. Thời trang sex lắm vào. Trang web sex lắm vào. Quảng cáo tiếp thị lắm vào. Tạp chí, báo ảnh thị trường nữa chứ! Nhà nào có con gái thời nay kể cũng đáng lo. Mười ba mười bốn đã giao hợp với nhau, rồi đẻ con, rồi vứt con trước cổng bệnh viện… Báo chí nói rành rành ra thế. Bảo nhìn cái đám thanh nữ nhởn nhơ ấy có thích không, thì cũng không dám chối là không thích. Nhưng mà liệu có nhất thiết cứ phải mặc hở quá mức thế không nhỉ? Có nhất thiết không? Sao các em đồng loạt khiêu dâm đường phố tàn bạo thế?... Lại có tiếng còi xe cứu thương vọng lại. Bây giờ ra đường, càng ngày thấy càng nhiều xe cứu thương. Không biết từ phía nào? Có thể từ con đường phía khác bắt vào ngã tư trước mặt. Tự nhiên Tân nhớ lại cái lần anh đi công tác ở Sài Gòn, có một cua giảng tập huấn cho các cán bộ trong ngành do thằng bạn phụ trách thân chinh đứng ra mời. Tối hôm đó một số học viên mời anh và một vài quan chức đi nhậu. Suốt bữa, lúc thì bia khi thì rượu, cứ thế nốc vào. Tất cả say bét nhè. Một cậu học viên đưa ra sáng kiến: gọi taxi đưa thầy về khách sạn. Một cậu khác hăng hái hơn, đề nghị sẽ điều xe cơ quan đến, vừa rộng rãi, lại đỡ tốn, tội gì. Lúc sau, họ mời thầy ra xe. Hóa ra là một chiếc xe cứu thương của bệnh viện, nơi tay học viên có một ông bạn thân đang làm phó giám đốc. Anh lái xe chuyển lời của sếp mong thầy thông cảm vì chiếc xe con duy nhất của bệnh viện đã chở giám đốc đi công tác đột xuất, nên phiền thầy đi tạm xe cứu thương. Đường Sài Gòn lúc gần nửa đêm vẫn còn đông. Nhờ chiếc còi chuyên dụng rú rít liên hồi, chiếc xe cứ thế vượt lên trước, bỏ qua nhiều đèn đỏ mau chóng đưa thầy về khách sạn. Ngồi trên xe, Tân nghĩ: khéo nó chơi xỏ mình. Nhưng rồi lại nghĩ: cũng có thể nó chân thành, nó vụng về, thì tiện thể có xe cứu thương đấy, tận dụng có sao, miễn là chở được thầy về. Tân có cảm giác sượng sần. Nghe cái tiếng còi xe hối hả vang động đường phố cứ thấy nó bỉ ổi thế nào ấy. Mà chính Tân cũng thấy mình bỉ ổi. Cho dù váng vất say, Tân vẫn đủ tỉnh táo hình dung trên cái ghế cứu thương chuyên dụng chỗ anh đang ngồi đã từng có bao nhiêu đàn ông đàn bà, trẻ con người lớn tắt thở ngay khi đang trên đường tới bệnh viện. Bất giác, anh nhổm dậy như thể ngồi vào một vệt máu tươi. Từ sau lần ấy, hễ gặp xe cứu thương trên đường, Tân không thể nào vứt bỏ được ý nghĩ: chiếc xe cứu thương kia, chắc gì đã thật đi làm công việc cứu thương…
Chết cha. Tắc đường. Xe người đùn lại như nêm cối. Nghển cổ cao lên nhìn về phía trước. Đen đặc. Có dễ đến hàng vạn chiếc xe. May mà không có xe cứu thương thì phải. Dễ một phần ba xe máy của thành phố này dồn tụ về chết nghẹt tại đây. Không ai nói với ai. Nhiều khuôn mặt đàn bà con gái bị bịt kín. Đàn ông có đôi người khẩu trang. Nhẫn nại vô cùng. Xe cứ nhích từng mươi phân một. Rất trật tự. Cứ như thể mấy chục mấy trăm năm nay vẫn thế, vẫn nhích mươi phân một. Hỏi còn gì kiên nhẫn hơn thế? Tiếng động cơ của hàng vạn chiếc nén lại, rầm rền, hòa thành một âm thanh bè trầm nghe như âm vọng trong một đường hầm, hay trong một hang núi lớn… Mùi xăng khét lẹt. Không khí đặc quánh. Phía trước, trên đầu đám đông, một lớp khói, lớp bụi quyện lại như màn sương mờ. Trên đầu mình chắc cũng vậy thôi. Tân nghĩ. Cứ thử tính, nếu như tất cả ngần này con người cùng tắt máy, cho xe nghỉ, ngồi trên xe dùng chân rê nhích lên từng bước, liệu tổng cộng đỡ tốn bao nhiêu lít xăng nhỉ? Trong cơn tắc đường vĩ đại này, có thể hàng trăm lít xăng đã bị đốt một cách oan uổng? Lại còn thời gian nữa chứ. Còn công việc. Sức khỏe. Nguồn không khí. Tiếng động… Có ai đó làm một thống kê không? Không hiểu sao Tân lại nghĩ tới Lan. Lần ấy, xuyên từ đông sang tây thành phố, chắc cũng chen chúc kẹt xe thế này, khoảng hơn hai tiếng đồng hồ Lan mới tới chỗ Tân. Tân đang chờ. Lan vừa gõ cửa phòng, Tân nhào ra rạng rỡ. Tình yêu của hai người mới đang lúc ben bén, cả hai còn gìn giữ lắm. Hôm ấy là ngày hệ trọng của Tân. Lan nhận lời mời ăn bữa cơm tối tại chỗ ở của Tân. Lan có một giao kèo trước: bữa cơm phải để Lan tự tay nấu. Lan mua sắm tất tần tật mọi thứ tại chợ gần nhà rồi mang đến. Tân ở trọ một mình. Lan rất thích được đi chợ, tự nấu ăn. Nấu ăn, vừa đỡ tốn tiền, lại vừa sốt dẻo. Bây giờ có nhiều người lại thích đi ăn cơm tiệm. Thời buổi tung hô sự tiện lợi mà. Lan bảo Tân: “Em có cái thú là vừa nấu cơm vừa nghe nhạc, hoặc có khi em tranh thủ đọc vài trang sách. Những lúc như thế, công việc nội trợå sẽ trở nên nhẹ nhõm hơn”. Ô, ngay cả cái công việc hàng ngày lặp đi lặp lại ấy, nếu biết sắp đặt như Lan cũng sẽ có chất thơ của nó. Bữa cơm hôm ấy thật ngon. Canh cua mùng tơi rau đay. Cà muối. Thịt kho cháy cạnh. Mấy quả ổi thơm tho tráng miệng. Bấy giờ hình như trời cũng đang thu. Ăn xong, hai đứa ngồi chuyện trò linh tinh, không có chủ đề rõ ràng. Bàn về âm nhạc, thời trang, về biển, về quê, về tin áp thấp nhiệt đới... Điều cần nói vẫn không thể nói. Đã khuya, Lan ra về. Trước khi mở cửa, Tân run rẩy cầm tay Lan, rồi liều lĩnh kéo tay Lan. Lan như đổ vào người Tân. Tân ôm Lan. Yên lặng. Lan ngước lên khuôn mặt phía trên cao của Tân như chờ đợi. Đột nhiên, Tân cảm nhận rõ rệt trên đầu tóc của Lan một mùi khen khét như mùi tóc cháy. Mùi mồ hôi. Mùi mỡ trên chảo rán. Mùi của người chưa kịp gội đầu. Mùi bụi đường và xăng xe. Đúng thế. Tự nhiên Tân chun mũi lại. Cái hôn mà Lan chờ đợi, hình như thế, không còn đến nữa. Lan vội buông tay ra, đầu cúi thấp, cầm tay nắm mở cửa dứt khoát, đi như lao vào bóng tối. Trên con đường trước nhà, một dòng ánh sáng chói gắt. Tiếng xe máy rồ ga nóng nảy. Lan đã mau chóng bị dòng người nuốt chửng… Rồi sau đó, nhiều lý do khác khiến cuộc tình chớm bén của hai người không nẩy được chồi nào, chết rụi. Ngay giây phút này, Tân vẫn còn cảm thấy thật rõ rệt cái mùi nằng nặng trên mái tóc nữ sinh đêm ấy… Dòng người bỗng rùng rùng chuyển động. Đường đã thông. Còi xe đủ cỡ đủ sắc điệu phát lên hỗn loạn. Thở phào nhẹ nhõm. Tân ngước nhìn nhanh lên vòm trời phía xa. Hình như lưng trời phía trước treo lên một vì sao Hôm nhấp nhánh. Đi liền với nó là mấy chấm nhỏ li ti, mờ mờ. Ánh điện thành phố che khuất các vì sao như thể người ta lấy tấm vải liệm bầu trời vậy. Tân chỉ dám ngước nhìn lên trời một thoáng thế thôi, rồi cũng lại bóp còi, tăng ga nhập vào đoàn người đang rùng rùng chuyển động. Về thôi! Tân sực nhớ ra, thường nhiều buổi, giờ này vẫn còn rung đùi trong quán nhậu. Giờ này đang uống hăng. Đang chúc tụng. Đang kê kích. Đang lè bè. Mắt đang vằn đỏ… Xe chồm qua gờ giảm tốc độ. Tân sực nhớ đã sắp vào điểm rẽ về nhà. Tự nhiên trong lòng phấn khích vì một điều gì không rõ, Tân vặn mạnh tay ga, ngoặt vào ngách nhỏ…