Tin, bài mới nhận:  
Thứ Bẩy, ngày 31/07/2010   
 
 THÔNG TIN CẦN BIẾT
 TÒA SOẠN CỦA BẠN

bannertoasoan.jpg

Viên đá thờ (Phần 1)
Truyện ngắn của Đinh Ngọc Hùng
01/07/2009

 


Viên đá thờ (Phần cuối)

Người ta bảo đất ấy là đất nghịch. Trai thì tứ tán, gái thì đĩ điếm lộn sòng. Có phải vì thế mà ông nội Hữu, cha Hữu và giờ là Hữu thảy đều lưu tán. Giờ chỉ còn bà nội vẫn sống một mình ở quê. Đó là vùng trồng dâu nuôi tằm. Bà nội đã già mõm như quả sung tĩm. Ốm trận kịch liệt năm ngoái người còn nhúm xương tưởng đi thế rồi khỏe lại. Không thể nào tin nổi.

Ông nội là người săn đồ cổ có tiếng trong vùng. Nghe bảo đã chết vùi xác ở quê người. Một người có mắt coi đồ cổ hiếm có. Căn nhà mà Hữu ở bây giờ mua bằng tiền của ông để lại. Người làng muôn đời nguyền rủa ông vì cái tội lấy trộm sắc phong đình làng. Ông còn là nguyên nhân biến mất của nhiều đồ thờ ở những đình chùa, miếu mạo các vùng khác. Một đời động đến thánh thần cuối đời ba lần xe đâm gẫy đùi không chết. Song phải bỏ làng bán xới khỏi quê hương. Bà nội bảo ông bị một người đàn bà dân tộc bùa. Mẹ kể: có đêm thấy ông về quỳ xuống chân bà khóc rồi đi. Bố bảo: ông nội phải lòng một người con gái Thái còn trẻ lắm.

- Bố đã lên đó lần nào chưa? - Hữu hỏi.

- Rồi. Đó là lần bà bảo lên tìm ông về. Đường hẹp chỉ có thể đi bộ hoặc ngựa. Sau mấy ngày cũng tìm đến nơi. Đó là lúc nhập nhoạng. Ông ấy đang ẵm một đứa bé. Bên cạnh một người con gái đang ngồi quay xa.

- Đợt đó ông nội theo về chứ.

- Tao không vào. Chỉ đứng nhìn đó một lúc rồi bỏ đi. Đêm ấy tao vào ngủ nhờ một gia đình người Thái định bụng sáng hôm sau sẽ quay lại. Cặp vợ chồng còn khá trẻ. âËy là đoán thế, chứ họ lam lũ khó đoán tuổi. Họ có hai đứa con. Chủ nhà rót rượu mời uống. Lúc ngủ vợ chủ trải chiếu cho nằm gian trong. Gọi là gian trong nhưng cùng một dãy phên. Tao nằm thao thức không ngủ được. Bên kia hai đứa con chủ đã ngủ say, chỉ còn vợ chồng họ thức. Họ nói chuyện với nhau líu ríu như chim và hành lạc ba lần. Người đàn bà rú rít như mèo hoang. Rồi họ ngủ lúc mặt trăng gần khuất núi. Tao nằm không chợp mắt được. Từ đâu đâu những suy nghĩ kỳ lạ ùa về. Tao nghĩ về vợ chồng họ. Cuộc sống của họ thô mộc, đơn giản mà đủ. Buổi sáng vợ chủ dậy sớm thổi xôi đãi khách. Bữa ăn có xôi, cá suối nướng và canh rau mảnh bát. Ăn xong thế là tao về.

- Sao cha lại về?

- Cũng chẳng biết nữa. Tự nhiên thấy việc mình làm đâm thừa.

- Cha về nói thế nào với bà nội?

- Bà bảo có gặp được ông không? Tao nói rừng núi điệp trùng tìm mà không thấy. Biết đâu chết mất xác rồi.

- Về sau còn lần nào cha trở lại?

- Không, đó là lần duy nhất.

Hữu chỉ nhớ loáng thoáng gương mặt ông nội. Mờ nhạt, không rõ ràng. Trước kia cha giữ một viên đá cuội trắng bằng nắm tay có những vân đỏ li ti như máu. Giờ nó là của Hữu. Cha bảo vật đó ông nội để lại. Một dạng ngẫu vật thờ cúng của người thượng. Cũng có thể được liệt vào một dạng đồ cổ. Nghe bảo ông nội có ý định bán viên đá đó mấy lần cho người nước ngoài. Những kẻ mua đều trả giá rất cao. Nhưng không hiểu sao những kẻ định mua viên đá đều gặp tai nạn thảm khốc. Ông nội sợ không dám bán nữa mà giữ lại. Hữu không tin nhiều vào những bí mật của viên đá. Hữu để nó trong tủ như một đồ vật trang trí. Cha bảo, có đêm chính mắt ông đã nhìn thấy viên đá ấy phát sáng.

Cha là cán bộ văn hóa. Sau này không biết bất mãn gì với lãnh đạo mà ông bỏ việc. Rồi cha mẹ ly hôn. Lúc đó Hữu đang học đại học. Để đoạn tuyệt cha vào Nam. Sau này ông qua Campuchia và lấy một cô gái người Khơ Me. Nghe đâu hai người có một đứa con gái. 

 Một người trong giới buôn đồ cổ bảo có biết ông. Giờ ông cũng là chủ một đường dây buôn đồ cổ sang Thái Lan, Miến Điện. Hữu biết cũng như ông nội, cha sẽ không đời nào từ bỏ đồ cổ. Sự hấp dẫn của những món đồ cổ đã ngấm sâu vào máu thịt hai người.

Cha đi để lại căn nhà trong cái ngõ sâu của thị xã tồi tàn này cho Hữu. Học xong Hữu biến nó thành xưởng vẽ. Đám bạn lui tới với Hữu là dân vẽ. Vài người là mối làm ăn. Trong đó có một số là người nước ngoài. Hữu nghiệm ra một điều, dân làm nghệ thuật và dân lang thang cùng giống nhau ở cái điểm dặt dẹo. Cùng khu phố có một ông làm thầy cúng danh tiếng nhưng nghiện thuốc phiện nặng. Anh em chơi với nhau và thường cùng nhau thù tạc. Mình ông sở hữu căn nhà vật vã ở khu phố cổ, vợ đẹp con khôn. Mấy năm sau căn nhà biến thành thuốc phiện. Giờ muốn tìm ông phải ra bãi sông. Ông sống ở đó trên một chiếc thuyền chài rách. Có bận uống rượu ông bảo:

- Mình như khúc gỗ mục từ trong mục ra. Thế mà lại đi hóa giải vận hạn cho bao người. Đã bao lần tuyên bố giải nghệ, bảo còn có chó gì mà tin nữa. Đời thầy còn phải chui vào trong cái thuyền rách, cứ nhìn thì biết. Thế nhưng thiên hạ vẫn cứ đến tìm. Đời lạ vậy.

Hữu vớ chén rượu uống, chỉ cười.

Dạo sau thầy bói lại bỏ bãi sông vào phố. Một căn nhà không khang trang nhưng tàm tạm. Hôm uống mừng nhà mới, thầy cúng bảo:

- Có bà Việt kiều từ Mỹ về tự nhiên dúi vào tay một xấp đô la. Tớ hỏi tiền gì? Bảo lộc chia. Nhớ mang máng hình như có lần người đàn bà đó nhờ mình bói tìm xác thằng Mỹ chết trận là chồng bà ta. Lần ấy thế nào lại trúng.

Hữu cười tinh quái:

- Có thật chỉ có tiền không thôi?

Thầy cúng cười:

- Cũng vài lần lên giường. Sề rồi còn gì nữa đâu.

Vừa lúc đó có điện thoại của cô người mẫu. Ra về Hữu vỗ vỗ vai thầy cúng:

- Tôi xem vận ông còn phát.

Về đến nhà thấy cô người mẫu đang ngồi ở cầu thang. Thấy Hữu lảo đảo cô lại bên xốc nách Hữu. Hữu móc túi lấy chìa khóa đưa cho cô mở cửa. Cô dìu Hữu vào nhà. Lúc sau Hữu đã bị cô gái lột truồng thay bộ quần áo nồng nặc rượu. Làm xong cô đóng cửa ra về. Hữu nghe rõ tiếng bước chân cô đi xuống cầu thang. Giờ chỉ còn một mình Hữu, tỉnh rượu. Hữu nhớ lại khuôn mặt cô. Nhạt nhòa không rõ nét như bao khuôn mặt phụ nữ khác. Hữu và cô có làm tình vài lần. Cũng bình thường. Trong căn nhà này Hữu còn nhớ đến gương mặt một người phụ nữ khác. Cũng vài lần Hữu và cô ta lên giường. Hữu tưởng chết ngộp bởi cặp vú ốp vào mặt. Cô đến vào một buổi chiều, trong lúc Hữu đang bất lực với đống thuốc màu, cọ vẽ.

- Anh đang tìm một người làm mẫu? - Cô hỏi.

Hữu nhìn cô gật đầu.

- Tôi đến theo sự giới thiệu của một người bạn - Cô nói tiếp.

Hữu nhìn cô một lượt. Bất giác hơi nhíu mày. Ở cô, anh nhận ra nét dân dã mặc dù được phủ bằng bộ đồ hợp mốt, những lớp phấn son đậm màu. Trong cô, anh tìm ra sự mâu thuẫn. Hồi lâu, anh nói:

- Cô đã bao giờ làm mẫu chưa?

Cô lắc đầu.

- Vậy thì cô phải biết một điều. Làm mẫu là một nghề không phải đơn giản. Nhất là khi làm công việc của người mẫu nude. Nó đòi hỏi sự hy sinh.

Cô ngồi lặng nghe anh nói. Gương mặt bình thản, không chút xao động. Khi anh ngừng lại, cô nói:

- Trước khi đến đây, tôi cũng đã nghe nói qua.

Rồi cô đứng dậy, trút bỏ bộ quần áo trên người.

- Tôi là người miền núi - Cô kể - Quê tôi có những dãy núi cao. Những người đàn bà hút điếu ục. Những người đàn ông vào rừng tìm trầm.

- Cô phải là người yêu quê lắm? - Anh hỏi.

Cô trả lời:

- Chỉ ngày xưa thôi. Giờ xa quá rồi.

- Sẽ hợp hơn rất nhiều nếu cô ăn mặc một cách tự nhiên - Anh nói.

Cô cười:

- Vậy sao, tôi thì lại không nghĩ thế. Xã hội nhiều cái buồn cười lắm. Sống trong đó con người cũng phải biến mình thành buồn cười cho hợp.

Hữu phì cười về cái lý của cô. Cô cũng cười rồi nói:

- Anh có hút thuốc không, cho tôi xin một điếu?

Hữu rút một điếu ba số đưa cho cô. Có lẽ đó là lần hai người trò chuyện cởi mở nhất.

Hữu phải thừa nhận cô có thân hình rất đẹp. Hữu rất thích nhìn chằm chằm vào ngực cô. Có lúc Hữu choáng ngợp, run rẩy bởi cảm xúc dồn về ào ạt, không sao kiểm soát nổi. Lúc đó, cô thường ngồi nhìn qua cửa sổ với ánh nhìn vô hồn. Cũng có lần cô lại bên ghì đầu Hữu vào ngực.

Sau mỗi buổi cô ngồi mẫu, lúc ra về, nhìn qua cửa sổ, Hữu thường thấy có một người đàn ông ăn vận lịch sự đậu xe chờ sẵn. Hôm nào anh cũng đứng nhìn người đàn ông mở cửa cho cô bước lên xe rồi chiếc xe khuất sau ngã tư mới trở vào nhà thu dọn giá vẽ và thuốc màu.

Rồi một hôm cô bảo Hữu có thể đi cùng cô không. Hữu hỏi, đi đâu. Cô ta nói, đến nhà tù. Người mà cô cùng Hữu đến thăm là một người đàn ông hơn Hữu vài tuổi. Khuôn mặt lì lợm chứng tỏ thuộc hàng anh chị. Hữu không vào mà ngồi chờ hai người nói chuyện. Hữu thấy cô khóc nhiều. Trên đường về cô nói:

- Anh ta hỏi anh là người thế nào? Làm gì?

- Cô bảo sao?

- Tôi nói anh là người tốt. Làm họa sĩ. Tôi đang làm mẫu cho anh. Anh ta bảo tôi nói lại với anh là anh ta có cảm tình và tin tưởng anh ngay khi gặp.

- Người đàn ông đó là thế nào đối với cô?

- Một người đã lôi tôi ra khỏi vũng lầy. Rồi cũng chính anh ta ném tôi trả lại vũng lầy ấy. Buôn ma túy. Án nặng lắm. Chung thân.

Khi Hữu chuẩn bị cho những bức vẽ cuối cùng thì cô không đến nữa. Sự vắng mặt đột ngột của cô khiến anh hụt hẫng. Cái cảm giác đó y hệt lúc vợ và hai đứa con Hữu rời khỏi nhà. Y học hiện đại giúp mọi cái mập mờ trở lên rõ ràng. Y học hiện đại giúp Hữu hiểu rõ vợ mình. Khi nhận kết quả xét nghiệm ADN Hữu không tin nổi. Kết luận ghi rõ rành rành ADN của hai đứa con không trùng hợp với của Hữu.

Ra tòa ly hôn, Hữu nói:

- Tôi có thể bồi thường bất cứ thứ gì cho cô. Kể cả căn nhà.

Lúc đó Hữu đã dự định cho mình một cuộc sống khác. Vợ Hữu bảo:

- Căn nhà đó anh cứ giữ lấy. Bố đẻ của chúng đã chuẩn bị cho chúng một ngôi biệt thự rồi.

Buổi chiều vợ và hai đứa con rời khỏi nhà là buổi chiều ảm đạm nhất trong đời Hữu. Mẹ chúng vừa thu xếp đồ đạc vừa nheo nhéo giục. Hai đứa trẻ nhìn Hữu dửng dưng. Lúc rời khỏi nhà chúng không hề ngoảnh lại chào Hữu một lời. Kể cả thằng út có khiếu vẽ mà Hữu yêu quý và mong sau này sẽ nối nghiệp mình. 

(Số sau đăng hết)

  
Gửi bài này Bản in

 BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
HCM1.jpg
Trang chủ | Liên hệ | Quảng cáo | Giới thiệu