
Không thể nhớ trong trường hợp nào, ông thầy tử vi cho hắn biết tuy tuổi Dê nhưng hắn lại cầm tướng tinh hổ trắng, số mạng hắn thuộc con nhà Bạch đế. Hắn khoái lắm. Con nhà Bạch đế nên đi bộ đội lăn lộn chiến trường như thế, hắn chỉ bị hỏng đôi mắt, vẫn chiến thắng trở về quê hương xóm Núi, lấy vợ sinh con. Hà hà, bom đạn cũng đừng hòng quật ngã con nhà Bạch đế có tướng tinh Bạch hổ nhé!
Chả vậy hắn thường kể cho mọi người nghe câu chuyện xuất tướng tinh của hắn. Thề có quỷ thần hai vai, hắn không bịa tí nào. Năm con Tình cùng thằng Tính bị chung giường sởi, vợ đi học lớp chuyên tu ngắn ngày ngành bưu điện truyền thông, hắn một mình vật vã trông nom các con. Dù bên nhà ngoại có cắt cử nhau tiếp sức hắn đến mấy cũng không xuể.
Sẩm tối đó hắn ôm con, quạt cho chúng đỡ cơn sốt, rồi mệt quá thiếp đi. Đã một tuần ròng hắn mất ngủ, nhưng mấy ai nhận ra sự mệt mỏi cùng cực của hắn sau đôi kính đen che khuất mắt đâu. Hắn rời tay quạt là mê man lập tức bên cạnh hai đứa trẻ đang ngủ. Rồi hắn mơ vượt con sông sóng cuộn ào ào. Rồi trận đánh giáp lá cà. Những chiếc xe tăng địch chồm lên. Rồi hắn ôm bom ba càng lao tới…
Bỗng dưng hắn bị con Tình lay mạnh. Hắn chồm ngay dậy:
- Gì thế?
Con Tình thì thào run rẩy:
- Bố ơi, bố bật đèn lên cho con. Tối lắm rồi.
Hắn lần mò ra công tắc điện bật đèn.
- Đèn sáng chưa? Hắn hỏi con.
- Sáng rồi bố ạ.
Hắn lại vào giường với hai đứa trẻ. Lắng nghe tiếng động bên ngoài hắn biết chiều đã muộn.
- Bố ơi…
Nghe giọng con Tình thì thào hớt hải, hắn lần tìm nắm tay con, âu yếm:
- Chuyện gì thế con gái?
- Khiếp quá. Con thấy một con hổ trắng to bằng cái tủ lạnh ngồi lù lù ngay đầu giường. Thật đấy bố ạ.
- Nó đi đâu rồi?
- Nghe con gọi bố, nó biến mất. Hay nó đi ra cửa cũng nên.
- Cửa bố đóng khóa cơ mà? Nhưng sao lại có hổ được? Con mê ngủ rồi.
- Con không biết… Rành là con hổ đấy bố ạ.
Nghe đến hổ trắng hắn bỗng giật mình. Chết rồi, do quá mệt nên tướng tinh hắn hiện ra chăng? Hắn bán tín bán nghi với một chút hãnh diện vu vơ.
Không phải chỉ một bận ấy. Lần sau là ngày bà mẹ mất, vợ chồng hắn phải túc trực bên quan tài. Gần sáng vợ hắn choàng dậy vì nửa mê nửa tỉnh thấy có con hổ trắng phục bên linh cữu. Cũng lại hổ trắng!
Từ đó hắn tuyệt đối tin rằng tướng tinh hắn thường xuất hiện những khi quá căng thẳng mệt mỏi. Đừng có đùa. Phải là người quý tướng lắm mới được thế.
Cho nên một ngày kia bất ngờ có hẳn một ban bệ đến tận nhà rước hắn ra làm chủ nhiệm hợp tác xã thương binh hỏng mắt, chuyên ngành mây tre đan của cái quận ngoại thành vùng đất biển này. Hắn chả lấy làm lạ. Con nhà Bạch đế, lại cầm tinh Bạch hổ cơ mà! Chức chủ nhiệm đã lấy gì to!
Ban bệ đây nói cho rõ là bộ ba đầu trò tới vận động hắn ra làm chủ nhiệm. Thứ nhất Trần Cương, cán bộ bưu điện hưu non. Thứ hai Nguyễn Bá, trước làm địa chính phường, sau vụ lòng thòng với cô nhân viên hành chính phải về vườn. Thứ ba Lưu Độ, xưa là cán bộ thủy sản xuất khẩu.
Xem ra toàn loại trâu chọi cứng sừng, không phải vừa. Có bộ ba ấy dưới trướng, hắn chắc mẩm cờ đã đến tay, chỉ còn việc phất. Vả mình có mất vốn mất lãi gì đâu. Không mất gì cả, nhưng được lại được lớn, cả danh lẫn lợi.
Riêng vợ hắn ra sức chối đây đẩy hộ hắn:
- Chết nỗi, các bác quý hóa giao cho chức chủ nhiệm cũng cảm tạ các bác, chứ nhà em mắt mũi thế cáng đáng công việc sao nổi.
- Ơ hay, còn chúng tôi chung quanh bác giai chứ. Chúng tôi chả làm tai, làm mắt cho bác Tạo thì ai vào đấy? Anh em cùng bè chìm nổi một giuộc, chúng tôi tất phải hết lòng phụ tá. Đổ bể chúng tôi chết trước, đâu đã đến bác Tạo.
- Nhưng mà…
- Chúng tôi nghe mấy nơi trong quận đang nhấp nhổm, không chớp luôn thời cơ, mình chậm chân để họ thành lập hợp tác xã thương binh hỏng mắt trước là mình mất miếng. Tiếc lắm. Để người ta “ăn” ngon vậy, chúng tôi không đành lòng. Anh em chúng tôi chỉ cần một ông chủ nhiệm có đức độ, tư thế đàng hoàng như bác Tạo nhà ta, xứng đáng cho chúng tôi phò lên làm “minh chủ”. Mọi việc khác chúng tôi sắp đặt đâu vào đấy cả rồi.
Hắn nở từng khúc ruột. Ừ thì làm! Cũng khen cho con mắt tinh đời của thiên hạ!
Tuy vậy hắn vẫn buông một câu giao hẹn:
- Các cậu tín nhiệm tớ đâu dám từ chối. Nhưng mắt mũi tớ thế này, các cậu phải hết sức minh mẫn tính toán. Tớ có cái mác thương binh hỏng mắt để mình đứng lên làm việc nghĩa cả với anh em đồng đội khiếm thị. Còn việc làm ăn lỗ lãi các cậu chịu trách nhiệm toàn bộ đấy nhá.
Bộ ba phụ tá đồng thanh hăng hái hô:
- Đại ca yên tâm đi!
Hợp tác xã 27-7 ra đời từ dạo đó.
Quả thật đám bộ hạ phò minh chủ không chê vào đâu được. Quận cho hẳn một ngàn rưởi mét vuông trên đường lấn biển để xây dựng cơ sở. Vốn huy động mọi nguồn không khó khăn. Lại thêm chính quyền kêu gọi các doanh nghiệp trên địa bàn quận biển hết lòng góp sức, tỏ sự tri ân với những người chiến sĩ có công lớn cùng đất nước. Chỉ ít lâu sau cơ ngơi trông đã ra dáng bề thế.
Bấy giờ hai phó chủ nhiệm Trần Cương, Nguyễn Bá mới xắn tay áo lo chuyện hoạt động. Gần bốn chục xã viên thì hơn hai chục đều do họ tới từng nhà trong quận vận động. Danh sách đã có phòng Thương binh Xã hội cung cấp. Để cho bề thế, cả hai phó giám đốc chịu khó đi lòng vòng sân ga, bến xe tận ngoài tỉnh, trường dạy nghề người khuyết tật, thu gom một số xã viên cho đông vui.
Thế là thành! Danh sách lý lịch đàng hoàng. Bây giờ sắp xếp công việc làm ăn nữa thôi.
Cậu Lưu Độ theo chỉ thị đặt làm đủ các loại dao, từ dao phay, dao chẻ, dao vót… Xã viên ngồi theo từng tổ đúng với công việc phân công, mỗi người được ấn vào tay một con dao. Thời kỳ đầu có những thợ thủ công do hợp tác xã 27-7 thuê về cầm tay hướng dẫn. Vài ngày thành thạo cứ thế mà làm. Khốn nạn, vót ra cái tăm còn gì dễ hơn?
Bây giờ chủ nhiệm Tạo có xe máy đón đưa hàng ngày. Bộ quân phục trung tá bạc màu càng tăng thêm uy tín trong mắt thiên hạ. Chủ nhiệm đến cơ quan ngồi tại văn phòng riêng có máy lạnh, chỉ nghe báo cáo, ký giấy tờ. Mọi việc khác có bộ hạ khắc lo tất. Khi phải đón tiếp khách quý trong những dịp đại lễ, chủ nhiệm Tạo đóng thêm bộ huân huy chương càng oai phong lẫm liệt hết chỗ chê.
- Không biết chị nhà có khen thủ trưởng không, chứ như mắt em thủ trưởng ngon lành bằng mấy hai ông phó cộng lại.
Lưu Độ thường nức nở ca ngợi với cái giọng thật như đếm… tiền!
Sau chừng một tháng công việc trôi chảy, bộ hạ quyết định phải tìm một em xinh tươi làm thư ký riêng, kiêm “xe ôm nhà” cho chủ nhiệm Tạo. Em Lan mới hăm tám, người săn chắc, nói năng ngọt tựa mía lùi, người thơm nức nước hoa đắt tiền, đặc biệt rất siêng năng công việc.
- Thủ trưởng đừng lo chị nhà lăn tăn. Đã có chúng em. Tìm được người thư ký đàng hoàng, lại thạo việc thế này cho thủ trưởng, cơ quan chúng em cũng mát mặt.
Hai thủ phó ra sức tán vào. Nghe có lý. Về nhan sắc, Lưu Độ thầm thì vào tai thủ trưởng Tạo, bình luận cô Lan cứ như bình hoa hậu hoàn vũ! Về độ săn chắc lẫn mùi nước hoa đắt tiền của cô thư ký thì đích thủ trưởng Tạo kiểm nghiệm bằng sờ với ngửi rồi, không cần bình luận thêm.
ấy là mỗi khi nắm tay thủ trưởng Tạo đặt vào chỗ phải ký trên công văn giấy tờ, cô Lan thường áp sát người để điều hành công việc, tì cả bộ ngực to mềm mại vào vai chủ tịch lấy điểm tựa. Khi ấy sự cọ xát lẫn sự hít ngửi là không thể tránh khỏi. Vả em Lan nấn ná rất lâu như có chủ đích… Anh ơi, anh nhích tay lên một tí… Ơ hay, không phải chỗ ấy, anh ký đi đã nào… Chết đấy, em bắt đền, tí nữa thì nhòe đây này… Và chủ nhiệm chỉ việc ký đánh nhoáy một chữ Tao rất thoáng. Cô Lan nức nở khen chữ ký cũng giống con người chủ nhiệm còn phong độ quá đi thôi.
Chủ nhiệm đâm ra nghiện ký. Ngày nào không có giấy tờ công văn chủ nhiệm thấy nhớ. Em Lan ơi, không có giấy tờ gì hôm nay ư? Thế thì em lại đây chúng ta tập ký với nhau thôi. Bảo đảm hôm nay anh ký rất tuyệt vời đấy. Em phát biểu cho thực vì anh chỉ tin một mình em thôi. Hai chúng ta phải như là một, em chịu trách nhiệm làm tai làm mắt cho anh, em nhé!
Thế nên hai năm sau, trước tòa người ta xác định chữ ký nào cũng đích thị chữ Tao cả.
- Bị cáo có nhận đã ký duyệt cho ba người trong thành phần điều hành hợp tác xã sử dụng ba mảnh đất, nói rõ ra là chia đất cho các ông Trần Cương, Nguyễn Bá, Lưu Độ làm nhà riêng không? Liên quan đến việc này bị cáo cũng đã ký nhận thu mỗi người ba trăm triệu đồng cho quỹ hợp tác xã. Nhưng số tiền ấy lại không có trong sổ sách.
Trời đất ơi, bổ đầu chủ nhiệm Tạo cũng chả nhớ những giấy tờ gì đã ký. Cô thư ký riêng “tai, mắt” của bị cáo thường đánh máy hai bản: “ Để anh đưa về cho chị nhà xem nội dung. Em muốn chị nhà kiểm tra công việc một lần nữa cho anh yên tâm”. Nhưng ai biết bản thứ hai cô ta giữ là những của nợ gì?
- Tôi xin tòa cho gọi cô Lan ra đối chứng.
Cô Lan ra. Cô nói rất dễ thương:
- Giấy tờ gì em cũng đọc kỹ hai lần cho anh Tạo nghe trước khi đưa anh ấy ký duyệt. Ban chủ nhiệm các anh ấy điều hành công việc, em có biết gì đâu. Nhưng theo chỗ em nhớ, đúng là anh Tạo ký duyệt những quyết định này đấy ạ.
Đương nhiên tòa cho rằng ông con nhà Bạch đế lấy chuyện cái mắt không thấy chữ ký của mình để quanh co chối tội. Còn ba đồ đệ ruột đã tới lúc lật bài chẳng cần xấu hổ. Chúng tôi dưới quyền chỉ đạo của anh Tạo, anh ấy bảo sao chúng tôi nghe nấy. Anh ấy cứng rắn, kín kẽ, điều hành công việc theo lối quân sự… Chủ nhiệm Tạo ớ ra. Giờ hắn mới hiểu ba đồ đệ đến tận nhà rước hắn ra làm sếp vì lý do gì. Nhưng tất cả đã quá muộn.
Những ngày này hắn trở nên tâm thần. Miệng hắn lúc nào cũng lẩm nhẩm những câu thơ thuộc lòng từ tấm bé: “Thế đấy… Hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn… Thế đấy… Ngậm một mối căm hờn trong cũi sắt…”
Tội quá, chẳng ai thấy được sự ngây dại trong mắt hắn để biết hắn rành rành bị tâm thần. Đôi kính đen khốn khổ đã bịt mất nơi vốn xưa bộc lộ sự thật.
- Tòa sẽ chờ bệnh viện tâm thần kết luận. Nhưng nếu chỉ là sự vờ vịt để trốn tránh luật pháp thì tội sẽ nặng thêm. Bị cáo biết không?
Biết chết liền!
Hắn không biết cả chuyện cái bụng cô Lan đã lùm lùm trông rõ. Dứt khoát không phải thành quả của hắn. Chỉ được sờ và ngửi thoải mái, chứ hắn chưa xơ múi gì. Nhưng của ai đây trong số ba anh đồ đệ? Đến cô Lan cũng không thể phân biệt rạch ròi, hỏi ai? Vả phân biệt được chăng nữa cô cũng không dại gì nói ra, để anh nọ chỉ mặt đổ vấy cho anh kia trốn tội.
Những ngày hắn nằm trong bệnh viện tâm thần, bắt đầu có triệu chứng lên cơn nặng, không hiểu có ai thấy hắn xuất tướng tinh Bạch hổ hay không?